Lại mùa thu, lại con đường dằng dặc

Lại mùa thu, lại con đường dằng dặc
Lại mùa thu, lại con đường dằng dặc Theo lá vàng thoát khỏi gió nồm nam... Sao tôi vẫn chẳng thể nào quên được Những tháng ngày ta đã vợ chồng sam...Giờ quá muộn để trùng tu kỷ niệm, Ôi rêu phong đã nhuộm thẫm em rồi!


(Ảnh: Pixabay)


LẠI MÙA THU, LẠI CON ĐƯỜNG DẰNG DẶC

(Hồng Thanh Quang)


Lại mùa thu, lại con đường dằng dặc ,

Theo lá vàng thoát khỏi gió nồm nam...

Sao tôi vẫn chẳng thể nào quên được

Những tháng ngày ta đã vợ chồng sam...


Giờ quá muộn để trùng tu kỷ niệm,

Ôi rêu phong đã nhuộm thẫm em rồi!

Đi giữa phố tôi lạc về quá khứ

Nắng cố vàng tươi lại những xa xôi...


Đời là thế, không thể nào dừng bước,

Chẳng có gì bất biến với thời gian.

Nhưng yêu lắm thành ra xa xót quá

Trước chập chờn mất mát những vô can...


Rồi sẽ tới những ngày mưa rả rích, 

Sẽ hết thu với lồng lộng trăng rằm...

Chẳng thể xoáy thêm một lần nóng sóng

Khi lòng mình chưa rét đã căm căm...


( 30-8-2013)