Lạnh không mùa

Lạnh không mùa
Em giấu nhớ vào con đường đầy gió Cúc họa mi hót trắng nẻo đông về Dấu cô đơn trong tận cùng cổ tích Chưa kịp ngày nhòe nhoẹt bóng đêm Cứ ảo tưởng hẹn nhau từ tiền kiếp

(Ảnh: Pixabay)

LẠNH KHÔNG MÙA 

(Phạm Quỳnh Loan) 


Em giấu nhớ vào con đường đầy gió

Cúc họa mi hót trắng nẻo đông về

Dấu cô đơn trong tận cùng cổ tích 

Chưa kịp ngày nhòe nhoẹt bóng đêm 


Cứ ảo tưởng hẹn nhau từ tiền kiếp

Không đường chẳng mật mà say


Có nỗi niềm đâu thể gọi tên 

Và lên trang câu like hay comment chia sẻ

Học quên dẫu rằng không dễ

Tủi hờn dằng dặc mùa trăng


Có nỗi đau đằng đẵng phai thu

Chia cho thơ, môi cong hờn dỗi

Chia cho người, dửng dưng bước vội 

Chia cho thời công nghệ 4.0, lạnh lùng Robot 


Lạnh không mùa rót ngược những xa xưa