Lành và rách

Lành và rách
Tấm áo người yêu gửi lại Thủng bao vết đạn đen sì Cả một đời trai còn lại Nặng lắm dù nhiều nhặn chi! Em vá suốt thời con gái Nỗi đau nhọn hoắt mũi kim Kéo thời gian dài sợi chỉ Vầng trăng soi đèn đêm đêm

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


LÀNH VÀ RÁCH

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Tấm áo người yêu gửi lại

Thủng bao vết đạn đen sì

Cả một đời trai còn lại

Nặng lắm dù nhiều nhặn chi!

 

Em vá suốt thời con gái

Nỗi đau nhọn hoắt mũi kim

Kéo thời gian dài sợi chỉ

Vầng trăng soi đèn đêm đêm

 

Mũi này khâu vào áo mỏng

Mũi này buốt vào lòng em

Nỗi đao bao giờ chả sắc?

Thời gian bao giờ chả bền?

 

Sợi chỉ tình yêu màu đỏ

Mạng lên vệt đạn màu đen

Đôi khi mắt nhoà lệ rỏ

Đâm kim nhầm vào trái tim

 

Vá hết một thời thiếu nữ

Mới lành tấm áo chiến binh

Còn trái tim đau trong ngực

Làm sao tự vá cho mình?!