Mất điện. Đi tìm nơi trốn nắng…

Mất điện. Đi tìm nơi trốn nắng…
Bán vội vã quả đồi xanh mát mắt Những búp chè dù nát vẫn còn thơm Vải thiều chín lăn hồng ngõ vắng Ngọt theo gót chân khoả xuống bóng trăng non




(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


 

MẤT ĐIỆN. ĐI TÌM NƠI TRỐN NẮNG

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Bán vội vã quả đồi xanh mát mắt 

Những búp chè dù nát vẫn còn thơm 

Vải thiều chín lăn hồng ngõ vắng 

Ngọt theo gót chân khoả xuống bóng trăng non 

 

Xây một hộp  bê tông cốt thép 

Rào kín như một pháo đài 

Bê tông hoá dần từ ánh mắt 

Khói bụi đô thành hỏi có nhớ rạ rơm?

 

Rồi hoá kiến tha mồi chất đầy tổ 

Chạm vào đâu cũng sắt nhựa lạnh lùng 

Có vì sao khóc trên cột điện

Tổ ong khô như nén hương vòng 

 

Rồi khao khát tìm về khu sinh thái 

Mô phỏng quê xưa có ao có rừng 

Có cái mất không bao giờ trở lại 

Khi hiểu ra tóc bạc đã rưng rưng.