Máu tôi thẫm màu

Máu tôi thẫm màu
Tôi chịu được bao nhiêu đau đớn? Tôi chấp nhận được bao nhiêu sự thật? Nước mắt cuộn qua tim ấm như máu, thẫm như máu của một người bị thương - Người đó là tôi!

(Ảnh: Kim Anh)



MÁU TÔI THẪM MÀU

(Nguyễn Phương Thủy)


Tôi chịu được bao nhiêu đau đớn?

Tôi chấp nhận được bao nhiêu sự thật?

Nước mắt cuộn qua tim

ấm như máu, thẫm như máu của một người bị thương -

Người đó là tôi!


Tôi muốn quên đi một dĩ vãng

nghiệt ngã dập vùi

thực tại đã là quá đủ

tôi - một kẻ

quằn quại, khát thèm

những viên thuốc an thần ru ngủ

Ôi! đó là số phận của tôi?

Phí công mẹ đẻ đau

Phụ tình cha dạy dỗ

Ơi trời

Ơi vũ trụ

Ơi thế gian!

Tôi không muốn!

Tôi không thể!

Ngay cả chúa tôi cũng không có

Máu tôi thẫm màu

Chở nỗi đau, xuyên suốt qua tim