Mọi con đường đều dẫn tới Hồ Gươm

Mọi con đường đều dẫn tới Hồ Gươm
Hồ Gươm thiêng ôm giữ hồn dân tộc Sóng khát vọng hoà bình vỗ bờ thời gian Hà Nội như thiếu phụ trầm mặc tài hoa nghiêng nghiêng phố cổ Đôi mắt hồ Gươm hồ Tây chớp trong huyền sử Những nhốn nháo xô bồ với lịch sử như mưa bóng mây


(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


Mọi con đường đều dẫn tới Hồ Gươm 

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Hồ Gươm thiêng ôm giữ hồn dân tộc 

Sóng khát vọng hoà bình vỗ bờ thời gian 

Hà Nội như thiếu phụ trầm mặc  tài hoa 

nghiêng nghiêng phố cổ 

Đôi mắt hồ Gươm hồ Tây chớp trong huyền sử 

Những nhốn nháo xô bồ với lịch sử như mưa bóng mây 

Tình yêu dù chia xa chỉ lưu giữ những gì đẹp nhất 

 

Kỉ niệm của triệu người khi  xanh thành cỏ 

Khi  kết thành sỏi nhỏ 

Ai bước qua đây chẳng chạm khẽ tình yêu ?

Có gió ban mai có cơn dông chiều 

Nắng mới hạnh phúc bên nỗi buồn hoàng hôn tan vào sóng nước 

Lòng ta thành ghế đá 

Ngắm người qua đang yêu 

 

Bao lần sửa bao lần sai?

Bao lần xây bao lần phá ?

Thôi ngàn vạn lần quỳ lạy trước hồ Gươm đang rạn vỡ 

Hãy để yên cho trái tim xứ sở 

Đập phập phồng  những thao thức ngàn năm .