Một câu hò Huế trên sông lạnh

Một câu hò Huế trên sông lạnh
Giọng hát em kéo hết mưa xứ Huế Trút vào hồn tôi cả thác u sầu Tiếng sênh phách của nghìn năm trước Hoá sông mơ- tôi chiếc là về đâu? Chàng trai Bắc Kỳ tưởng chỉ mê quan họ


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


MỘT CÂU HÒ HUẾ TRÊN SÔNG LẠNH!

(Gửi anh Hoàng nơi Huế mưa!)

 

Giọng hát em kéo hết mưa xứ Huế

Trút vào hồn tôi cả thác u sầu

Tiếng sênh phách của nghìn năm trước

Hoá sông mơ- tôi chiếc là về đâu?

Chàng trai Bắc Kỳ tưởng chỉ mê quan họ

Giã bạn… Người ơi ...

“Mười nhớ” ngọt hơn đường

Nào ngờ khi nghe em hò Huế

Bỗng thấy đời mình xanh thẳm sông Hương

Có ngôi sao băng vút qua trời Huế

Có cánh bướm bay khuất sau dậu mồng tơi…

Tiếng hát ai là sợi dây trong vắt

Trói hồn tôi rồi treo giữa đất trời

Cứ hẹn mãi mà không qua Vĩ Dạ

Sợ làm tan câu hát Nam Ai

Huế – thiếu phụ lặng thầm đang hát

Tôi đi qua như một tiếng thở dài.

 

Huế, 2004
Nguyễn Đức Hạnh