Một giả dụ

Một giả dụ
Tất cả chúng ta đều biết rõ rốt cuộc điều gì sẽ xẩy ra ngày mai hay ngày kia một ngày xa hơn, một ngày không báo trước con đường hay cây cầu, bến đò hay dốc núi

(Ảnh: Minh Tran)



MỘT GIẢ DỤ

(Trần Kim Hoa)

 

Tất cả chúng ta đều biết rõ rốt cuộc điều gì sẽ xẩy ra

ngày mai hay ngày kia

một ngày xa hơn, một ngày không báo trước

con đường hay cây cầu, bến đò hay dốc núi

chân trời, đích đến hay điểm xuất phát mới một vòng tròn

(dẫu sao mặt trời vẫn lên, mặt trời cứ thế mà lên

cỏ cứ thế xanh

suối sông một lòng về biển

và chúng ta, cứ thế mà đi)

đá sắc không còn nhói đau bàn chân

nắng không làm chói mắt

những tầm phào hay dối trá chẳng len vào làm đau tim nữa

thế gian vừa cũ kỹ vừa mới mẻ như ngày ta gặp nhau

từng phút giây hân hoan, phiền muộn

(đến một lúc nào

con chúng ta khó ngủ trở mình trong đêm

đó là lúc ta trở về ngắm nhìn chúng sau ánh trăng mê muội

vậy thôi, chẳng để sai vặt điều gì)

trái đất vẫn như thuở khai sinh, mỗi ngày đều ngổn ngang một cơn bão

thềm lục địa chất đầy lá mỏng phận người

hiển nhiên, đã sẵn những đôi vai gánh vác

thiên hạ vô số người thông thái

sẽ có những đôi tay xắn áo lên hoặc rồ xe chạy

(thời nào cũng có những lời nguyền cần hoá giải

hay những bài toán như món quà quá khứ

chẳng đáp án nào duy nhất

chẳng cánh cửa nào duy nhất)

những phương trình dấu đầy ẩn số

đường thẳng song song chẳng hẹn ngày hội ngộ

ngân hà chảy lấp lánh những mắt sao cô đơn

năm ngón tay Phật độ chúng sinh

sã cánh tiên sa phàm trần tục luỵ

(hố đen nào cũng chứa đầy bí ấn

đêm đen nào cũng vằng vặc hư vô

gió vật vã muôn đời những cuộc trường chinh không hồi kết)

sự hiện diện chẳng thước đo nào chuẩn xác

một khúc hát cất lên

một hợp âm ngắn ngủi

đó là cách ta bên nhau

như sao chổi thoáng qua

thoắt vô hình

như một giả dụ

Em và Anh
 

9.2024