Ngoái nhìn lại rồi hát

Ngoái nhìn lại rồi hát
Đi đến gần cuối con đường Lá cọ xanh đổ tràn ánh nắng Chim mỏ đỏ khẽ cắn mùa thu Vị ngọt xưa chảy thành thác nhớ Đi đến gần cuối tình yêu


(Ảnh: Pixabay)


NGOÁI NHÌN LẠI RỒI HÁT

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Đi đến gần cuối con đường

Lá cọ xanh đổ tràn ánh nắng

Chim mỏ đỏ khẽ cắn mùa thu

Vị ngọt xưa chảy thành thác nhớ

Đi đến gần cuối tình yêu

Hai bàn tay nâng hai giọt buồn vui trong vắt

Em đừng khóc

Thêm một giọt này quả đất sẽ nghiêng

Về phía hi vọng đang thầm hát

Làm run rẩy triệu bông hướng dương

Triệu mặt trời xinh thắp đèn ấm  đêm tối

Cầu trắng.sông xanh.hoàng hôn đỏ

Mắt người yêu là kính vạn hoa

Mỗi đoạn đời soi vào thêm một bầu trời bỡ ngỡ

Thành hai cầu vồng tìm nhau trên đỉnh núi biếc

Chờ nhau qua 7 kiếp

Chạm  nhau nở  đứa con mùa Xuân

Đọc đến trang sách cuối

Nhân vật chính thế nào cũng ngoái đầu

Quên đi máu đổ đạn bom nỗi đau

Chỉ nhớ nụ hôn giữa hai trận đánh

Đêm chiến trường  sóng sánh

Nằm lên vạt Cỏ cháy khét mà yêu

Chàng trai ấy ngày mai ngã xuống

Sau khi gọi MẸ đã gọi em đỏ rực rừng chiều

Ngoái đầu nhìn hoa Sa La nở trong mưa thổn thức

Có đôi mắt sau mưa trắng muốt

Nhìn mãi một con đường

Chim di cư bay qua xếp thành câu hát

Ngân trên  đỉnh trời một khúc  yêu thương.