Ngoảnh lại vẫn thấy mùa xuân

Ngoảnh lại vẫn thấy mùa xuân
Cuộc đời là một hành trình dài không có điểm dừng cuối cùng, chỉ có những bước chân lặng lẽ nối tiếp nhau trên những miền đất lạ. Ta đi qua nắng —


(Ảnh: Nhà thơ Nguyễn Diệu Liên)


NGOẢNH LẠI VẪN THẤY MÙA XUÂN 
(Nguyễn Diệu Liên)


Cuộc đời là một hành trình dài

không có điểm dừng cuối cùng,

chỉ có những bước chân

lặng lẽ nối tiếp nhau

trên những miền đất lạ.


Ta đi qua nắng —

thứ nắng vàng như rót mật,

trải dài trên vai áo

như một lời an ủi dịu dàng.


Ta đi qua mưa —

những cơn mưa bất chợt

ướt đẫm cả những giấc mơ

chưa kịp gọi tên.


Và đôi khi là bão,

xô nghiêng cả lòng người,

khiến ta tưởng như

chính mình cũng lạc mất

giữa muôn trùng gió xoáy.


Nhưng đôi chân vẫn bước,

vẫn không thôi tìm kiếm

một chân trời nào đó

có ánh sáng của riêng mình.


Năm tháng đi qua

phủ bụi lên vai áo,

làm phai mờ những ngày

từng rực rỡ đến nao lòng.


Thế nhưng, sâu trong tim

vẫn có một điều rất nhỏ —

một niềm mong mỏng manh

mà bền bỉ:


Rằng một ngày quay lại,

ta vẫn thấy mùa xuân.


Thấy những con đường cũ

in dấu chân quen,

thấy những hàng cây

vẫn thì thầm ký ức,

thấy một mái hiên xưa

còn vương hơi ấm.


Ở đó,

có những bàn tay

đã từng nắm lấy ta

khi ta chênh vênh nhất.


Có những yêu thương

không ồn ào,

nhưng đủ sâu

để giữ ta lại

giữa thế giới quá rộng này.


Và rồi ta nhận ra —

mùa xuân không nằm ở thời gian,

không ở tháng năm quay vòng,

mà ở một nơi rất lặng:

trong chính tâm hồn.


Nơi mà sau tất cả,

ta vẫn còn đủ dịu dàng

để tin,

đủ trong trẻo

để yêu,


và đủ bình yên

để mỉm cười

như ngày đầu tiên

ta bắt đầu hành trình.


22/3/26