Ngu!

Ngu!
Con đại bàng ngỗ ngược Bay vút lên trời cao Không quên thả cục cứt Xuống mặt đất xa dần Nhưng nó quên một chuyện Khi đã đói bụng rồi



NGU!

(Dương Chính Chức)

 

Con đại bàng ngỗ ngược

Bay vút lên trời cao

Không quên thả cục cứt

Xuống mặt đất xa dần

Nhưng nó quên một chuyện

Khi đã đói bụng rồi

Vẫn phải về mặt đất

Mới có cái để ăn

Mặt đất vốn nhân hậu

Sẽ đón nó vào lòng

Nhưng nếu ị nhiều quá

Thì thôi, đừng có mong