Người đi

Người đi
Người đi về phía xa tôi Vàng như cũng thể lá rơi lên chiều Câu thơ ngằn ngặt lời yêu Thôi đành gói lại dẫu nhiều nhặn đau Người về phía ấy không nhau


(Ảnh: pixabay)


NGƯỜI ĐI

(Phạm Quỳnh Loan)


Người đi về phía xa tôi

Vàng như cũng thể lá rơi lên chiều

Câu thơ ngằn ngặt lời yêu

Thôi đành gói lại dẫu nhiều nhặn đau


Người về phía ấy không nhau

Nổi nênh bến cũ nát nhàu nhĩ xưa

Cải ngồng hoá kiếp thành dưa

Heo may thổi lệch đông vừa vặn sang


Người đi tìm chốn địa đàng

Tôi về tìm lại võ vàng đời tôi