Người già lẫn rồi thơ lẫn cẫn…

Người già lẫn rồi thơ lẫn cẫn…
Tiếng chuông giáo đường kết đoàn tàu chở lời nguyện cầu Mưa ào tới đức tin không có ô Mắt người ướt rồi khô? Bầy chim trắng va vào mây trắng Tiếng hót không màu rơi xuống nghĩa trang Cánh hoa dứt khoát theo gió lang thang

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


NGƯỜI GIÀ LẪN RỒI THƠ LẪN CẪN…

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

 

Tiếng chuông giáo đường kết đoàn tàu chở lời nguyện cầu

Mưa ào tới đức tin không có ô

Mắt người ướt rồi khô?

Bầy chim trắng va vào mây trắng

Tiếng hót không màu rơi xuống nghĩa trang

Cánh hoa dứt khoát theo gió lang thang

Một lần bay lên rồi nát…

Hương hoa thơm vào từng bia mộ

Đánh vần từng thiên truyện ngủ vùi dưới cỏ

Cỏ mọc trên khổ đau/ hạnh phúc đều xanh

Chỉ vò nát ngửi mới biết thơm/tanh

Hoá cánh chim bị bắn tên lượn vòng

Nhà - những hộp diêm nhốt bao nhiêu Dế ?!

Sông - đũa cả đũa con/ bát phù sa/miệng bãi bờ đói khát

Mùi lúa thơm không tuổi/ những đời người như gốc rạ. Buồn thiu

Thấy em như hoa Cau rơi

Nước nhoẻn miệng cười

Anh là vại sứt.