Nhắc con

Nhắc con
Con có biết chăng, Một giọt nước mắt rơi Mang theo cả đại dương Của một đời người! Có những giọt chưa rơi Nằm sâu trong lòng đất, Thành mạch nước ngầm




NHẮC CON

(Đỗ Hồng Trường)


Con có biết chăng,

Một giọt nước mắt rơi

Mang theo cả đại dương

Của một đời người!

Có những giọt chưa rơi

Nằm sâu trong lòng đất,

Thành mạch nước ngầm

Âm thầm qua năm tháng.


Có những giọt hóa hiện nơi Tâm 

Rơi xuống

Không một ai hay biết,

Rồi lặng lẽ

Hòa vào biển cả.


Biển ở đâu

Cũng cùng một vị mặn.

Có nước mắt của nhân gian

Có những giọt buồn của mẹ

Những nhọc nhằn của cha

Và nỗi đau

Của bao loài bé nhỏ...

Nên con nhé!

Nếu khi nào

Nước mắt rơi,

Hãy là giọt nước

Của niềm vui.


Con hãy sống một đời

Nhẹ như gió,

Để bước chân qua

Không làm ai đau.

Đừng làm rơi

Nước mắt con người.

Đừng làm đau

Một cánh chim

Một nhành cây

Một sinh linh nhỏ bé

Trên đường con đi.


Mai này

Và mỗi khi đứng trước biển xanh,

Con hãy nhớ

Vị mặn trên môi

Không chỉ từ muối.

Hãy nhớ những giọt lệ

Đã theo bao dòng đời

Về với biển.


Và con nhớ,

Hãy sống giữa nhân gian

Bằng một trái tim rộng mở,

Để biển vẫn mặn

Nhưng không bởi những giọt buồn.

Để mỗi con sóng

Khi tìm về bờ

Mang theo lời thương,

Và biển cả

Trở thành tình yêu

Vô bờ bến.