Nhớ

Nhớ
Có thể là em không nhớ Khi đi về qua bến sông Cát trắng ngàn đời vẫn trắng Nước trong ngàn đời vẫn trong.



(Ảnh: Pixabay)

 


 

NHỚ!

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Có thể là em không nhớ

Khi đi về qua bến sông

Cát trắng ngàn đời vẫn trắng

Nước trong ngàn đời vẫn trong.

 

Có gì đâu một bến nước 

Nón trắng nghiêng nghiêng qua đò

Cỏ xanh rối bời kỷ niệm

Vấp chân trượt ngã vần thơ.

 

Có gì đâu một làn khói

Lan lan trong tóc sương chiều

Thổn thức nỗi lòng nhớ mẹ

Áo vá, cơm cà, cồ liêu.

 

Có gì đâu một ánh mắt

Thẳm sâu đong cả nắng chiều

Qua ngàn chặng đường bom đạn

Vẫn còn đau đáu nhìn theo.

 

Xa xôi - xa xôi- xa lắm

Lửa hồng- lửa hồng- bập bùng

Lá vàng- lá vàng- rơi rụng

Gió chiều- gió chiều- bâng khuâng.