Nhớ

Nhớ
Nhớ người đem gió đi chôn đem sương đi đốt đem hồn ra phơi Nhớ người đếm hạt mưa rơi Mưa bao nhiêu hạt, thương người bấy nhiêu


(Ảnh: Đại Dũng)


NHỚ

(Lương Duyên Thắng)

Nhớ người đem gió đi chôn
Đem sương đi đốt đem hồn ra phơi
Nhớ người đếm hạt mưa rơi
Mưa bao nhiêu hạt, thương người bấy nhiêu

 

Nhớ người gom nắng cho nhiều
Gửi ra chống rét cho chiều cuối đông
Hỏi người có nhớ hay không ?
Cải vàng còn nhớ bờ sông hôm nào