Nhớ Quảng Bình

Về Quảng Bình đi tìm em Ai rót Nhật Lệ vào tôi? Cúi xuống bến sông Gianh mà uống Mặn xót môi bi tráng một thời Một câu thơ lay Lũy Thầy âm vang hồn lịch sử Một câu thơ chạm Vũng Chùa gặp sóng cồn lên tư lự

(Ảnh: St)



 

NHỚ QUẢNG BÌNH

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Về Quảng Bình đi tìm em 

Ai rót Nhật Lệ vào tôi?

Cúi xuống bến sông Gianh mà  uống 

Mặn xót môi bi tráng một thời

 

Một câu thơ lay Lũy Thầy âm vang hồn lịch sử 

Một câu thơ  chạm Vũng Chùa gặp sóng cồn lên tư lự 

Bóng Người tạc vào mây trắng ngàn năm ...

 

Biết đến rồi đi biết nhớ rồi quên ?

Quảng Bình không thế

Nồng nàn Đồng Hới.Tình bể nghĩa sông thương như muối  mặn ...

 

Thơ tôi hoá gió chiều đến ngõ nhà em gọi hoa giấy 

Đỏ đến thế làm gì khi phải rụng rơi?!

 

Yêu em Quảng Bình khi mặt trời đã xế 

Lên đỉnh đèo ngang mà giận sao trời ...

 

Không nói .Vì biển quá sâu 

Không ngỏ vì ngại làm đau Dã Tràng

Nửa câu yêu lệch đèo ngang 

Nửa câu còn lại thành than rực hồng .