Những câu thơ rỗng lặng

Những câu thơ rỗng lặng
Chiều dát vàng lên mặt nước lênh loang Nhà cao tầng soi mình, bỗng dịu êm như thể Dấu môi hôn còn nồng nàn nhịp thở Rỗng lặng nơi nào… ở phía không anh Không còn bể dâu cồn cào sóng dữ

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)




NHỮNG CÂU THƠ RỖNG LẶNG


Chiều dát vàng lên mặt nước lênh loang  

Nhà cao tầng soi mình, bỗng dịu êm như thể  

Dấu môi hôn còn nồng nàn nhịp thở  

Rỗng lặng nơi nào… ở phía không anh  

Không còn bể dâu cồn cào sóng dữ  

Chỉ hư không mỏng mảnh mưa giăng  

Con đường nào cũng đi hết hàng cây  

Chợt thấy thiếu bóng anh ở đó 

Thiếu bàn tay tìm bàn tay ủ ấm   

Yêu thương này… gửi lại thời gian  


Thôi thao thức nhé 

Thôi về chung một lối  

Nước phẳng như gương, se sắt nỗi niềm 

Sen nở trong mùa…  

Nắng mỗi sớm ban mai  

Tháng 5 đi qua tháng 5 trở lại 

Anh hãy mở một trang thư cũ 

Để nhớ một thời ta đã đi qua ….


Hà Nội, 5/5/2026 

Nguyên Hạnh