Nỗi buồn mơ!

Nỗi buồn mơ!
Nỗi buồn tôi gửi em xưa Em đem muối hộ bây giờ đã xong? Nỗi buồn tím tái chiều đông Có con diều lượn mà không dây diều Nỗi buồn đi giữa chợ chiều Mua ôm không xuể bao nhiêu mỏi mòn


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


NỖI BUỒN MƠ!

(Tặng P.H.O)

 

Nỗi buồn tôi gửi em xưa

Em đem muối hộ bây giờ đã xong?

Nỗi buồn tím tái chiều đông

Có con diều lượn mà không dây diều

Nỗi buồn đi giữa chợ chiều

Mua ôm không xuể bao nhiêu mỏi mòn

Nỗi buồn méo, nỗi buồn tròn

Đợi mưa đêm lại đổ ùm xuống sông

Nỗi buồn đục, nỗi buồn trong

Rót bao nhiêu đủ tràn lòng người xa?

Nỗi buồn muối tối hôm qua

Sáng nay mở vại đã là buồn thiu

Nỗi buồn muối lúc ban chiều 

Rau răm đi vắng để nhiều đắng cay

Nỗi buồn tỉnh, nỗi buồn say

Một nụ cười dấu ngàn ngày rưng rưng

Ai đi trong giọt mưa trong

Ném bao cơn gió mà chòng người ta?

Ai đem bao nỗi xót xa

Đổ ra sông để câu ca giật mình?

Lòng tôi - chiếc vại ân tình

Muối bao chua xót không thành lãng quên.

 

Thái Nguyên, 2000