Nói cùng ngọn gió

Nói cùng ngọn gió
Đêm qua gió lạc về đâu Mà đau lối cỏ mà nhàu sương mai Mải mê chạy với dông dài Xác xơ mệt mỏi hình hài ban trưa


(Ảnh: Pixabay)

NÓI CÙNG NGỌN GIÓ 

(Trương Minh Hiếu)


Đêm qua gió lạc về đâu

Mà đau lối cỏ mà nhàu sương mai


Mải mê chạy với dông dài

Xác xơ mệt mỏi hình hài ban trưa


Dập dềnh bóng nắng đong đưa

Say trong ngào ngạt cỏ thưa bớt buồn


Gió đi từ buổi ngọn nguồn

Tháng năm chìm nổi cánh chuồn ướt mưa


Phiêu diêu biết mấy cho vừa

Bỏ buông rồi cũng thiếu thừa sẽ qua


Cuộc đời đi xa, càng xa

Thôi, dừng chân để nghĩa là có nhau


Nếu mà chọn được kiếp sau

Ta làm ngọn gió đêm sâu... lạc về