Nỗi đời

Nỗi đời
Đời gập ghềnh Chất chứa đa đoan Em nghẹn đắng Vỡ òa Trút cạn vào thinh không Những giọt lòng mặn chát Nỗi đời vụng dại Bến mê thuở nào Dẫn lối em tôi?


(Ảnh: Pixabay)


NỖI ĐỜI

(Phạm Thị Lan Anh)


Đời gập ghềnh 

Chất chứa đa đoan

Em nghẹn đắng

Vỡ òa 

Trút cạn vào thinh không

Những giọt lòng mặn chát

Nỗi đời vụng dại

Bến mê thuở nào

Dẫn lối em tôi?


Này thì thân gái

Này thì phận người 

Này thì ôm đam

Này thì cô độc…

Em đơn côi

Ngay chính trong cái gọi là tổ ấm.


Em cuống quýt, vụng về 

Gom nhặt từng mảnh tình vụn vỡ

Lập cập chắp vá 

Suốt bình minh lại hoàng hôn

Mãi chẳng vẹn tròn hình hài hạnh phúc.

Đôi mắt ưu tư buồn lặng

Nỗi đời…


Em tôi ơi! 

Hạnh phúc muôn hình vạn lối

Yêu lấy chính mình - một cõi phục sinh. 


May, 21/4/2026