Nỗi nhớ tháng ba

Nỗi nhớ tháng ba
Nắng tháng ba cho hoe vàng ngọn cỏ Để con đường bịn rịn tiễn người đi Nghe lắng đọng trong vô vàn niềm nhớ Bông sen hồng, giữa hồ nước trong xanh Viết bài thơ này trong lúc tiễn anh


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)



NỖI NHỚ THÁNG BA

(Lương Duyên Thắng)

 

Nắng tháng ba cho hoe vàng ngọn cỏ

Để con đường bịn rịn tiễn người đi

Nghe lắng đọng trong vô vàn niềm nhớ

Bông sen hồng, giữa hồ nước trong xanh

Viết bài thơ này trong lúc tiễn anh

Bông râm bụt ven đường đỏ thắm

Em cứ muốn hồn mình tan vào trong nắng

Để được theo anh suốt chặng đường dài

Nắng thật nhiều sao em lạnh bờ vai

Cơn gió thoáng qua, em thấy lòng lạnh buốt

Khi xa rồi, em thấy anh thân thuộc

Đi tới chỗ nào em vẫn thấy bóng anh

Em biết ngoài kia giữa đại dương xanh

Cây bàng vuông mùa này đang ra trái

Trên đảo xa, luôn vững vàng trước bão

Vẫn cùng các anh đang canh giữ biển trời

Em lại trở về trong nỗi nhớ không nguôi

Đem nỗi nhớ anh giấu vào trang viết

Quên những nhớ nhung bằng những giờ lên lớp

Dẫu vẫn nghẹn ngào trong nỗi nhớ - Tháng ba