Nụ cười màu xanh

Nụ cười màu xanh
Chiều ơi tôi trở về đây! “Dang tay ôm cả rừng cây”- cuộc đời Thông reo như nói thay lời Mimosa hỡi- một thời bao dung. Trường Hai ơi có nhớ không?



(Ảnh: St)

 

NỤ CƯỜI MÀU XANH

(Triệu Quốc Bình)


Chiều ơi tôi trở về đây!

“Dang tay ôm cả rừng cây”-  cuộc đời

Thông reo như nói thay lời

Mimosa hỡi-  một thời bao dung.


Trường Hai ơi có nhớ không?

Cái hôm tôi đến nắng hồng cao nguyên


Chạm vào giây phút bình yên

Đón tôi những nụ cười hiền như mơ.


Màu chiều góp lại thành thơ

Trong ngần câu hát đợi chờ nắng mai


Thời gian – một đỉnh dốc dài

Tôi đi để đến ngày mai ngọt ngào.

 

Chìm trong cái lạnh vùng cao

Mảnh chăn đơn cứ lăn vào đắp chung.

..

Bạn ơi! 

Say ngọt giấc nồng

Giấc mơ xanh cả cánh đồng ước mơ.

 

Ban mai dệt những đường tơ

Trùng trùng sóng núi mờ mờ sương giăng

Sau đồi muộn nửa vầng trăng

Lời ru văng vẳng đã rằm bên hiên...

 

Thầy tôi ánh mắt thật hiền

Xếp từng đon củi đợi đêm giao thừa

Thầy cười: 

Bánh đã dền chưa?

Vớt ra em đón một mùa xuân sang.

 

Lặng nghe trong cái muộn màng

Đào mai đang nở rộn ràng lòng tôi

Thưa thầy… 

nghe mặn vành môi

Hồn tôi từ ấy-  Nụ cười màu xanh.