Nụ hôn bất ngờ

Nụ hôn bất ngờ
Em dấu yêu đêm có hát bài ca của những vì sao lấp lánh xôn xao... đêm có ôm âu yếm vòng tay của những làn sương quấn quýt dịu dàng...


(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


NỤ HÔN BẤT NGỜ

(Nguyễn Phương Thủy)

 

Em dấu yêu

đêm có hát

bài ca của những vì sao

lấp lánh

xôn xao...

đêm có ôm

âu yếm vòng tay

của những làn sương

quấn quýt

dịu dàng...

 

Em! anh rất gần,

chỉ một cơn gió gầy

đủ xao xác đêm anh

hơi ấm mong manh

cho lòng anh bối rối

bàn tay

anh tự nắm bàn tay.

 

Quá khứ xanh – một chiều tango 

bên em

ánh sáng lung linh

khúc nhạc bay

như chiếc khăn lụa quanh ta…

 

Nhưng… trong lặng im

nụ hôn đến

bất ngờ

và đọng lại

tới khi bình minh ửng đỏ

bầu trời dần xanh

nhẹ như hơi thở của biển khơi…

mặt trời rụt rè

gieo giọt hạnh phúc muôn nơi…

 

Em dấu yêu

Anh không ở xa em nhiều lắm

quá khứ xanh

tựa chiếc chăn mềm

chung đắp đôi ta.

 

Anh yêu em

dường như 

vẫn hệt hôm nào.

 

25.08.2026