Nước mắt học trò

Nước mắt học trò
Nước mắt cô cày vào gò má Những rãnh sâu gian khổ bật lên Nước mắt như sông chảy qua sa mạc. Nước mắt hôn hồng căng má em Giọt sương trên cánh hồng tinh khiết Gương mặt em là trang thơ chưa viết Nước mắt kẻ dòng- thương nhớ chắp vần lên.


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


NƯỚC MẮT HỌC TRÒ

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Nước mắt cô cày vào gò má

Những rãnh sâu gian khổ bật lên

Nước mắt như sông chảy qua sa mạc.

 

Nước mắt hôn hồng căng má em

Giọt sương trên cánh hồng tinh khiết

Gương mặt em là trang thơ chưa viết

Nước mắt kẻ dòng- thương nhớ chắp vần lên.

 

Buổi chia tay sao giọng hát em

Cứ nghẹn rung ở những chỗ chẳng cần luyến láy

Trang thơ cô viết mặt trời mọc lên

Giọt lệ chấm câu cho những dòng sông chảy.

 

Em gục đầu vào vai cô

Như vầng trăng ngả vào lòng biển

Con sóng trào dâng gọi những thuỷ triều

Mái tóc bạc của cô thành một trời mây nhớ

Trôi đến phương nào trăng chẳng mang theo?