Phía cánh rừng

Phía cánh rừng
những điều mới mẻ hôm nay rồi sẽ trở nên cũ kỹ như vệt bùn non ngày thơ ấu gặp lại trên vai áo hoàng hôn người đàn ông của ta một sớm ra đi gương mặt búng sữa



(Ảnh: Pixabay)



PHÍA CÁNH RỪNG

(Trần Kim Hoa)

 

những điều mới mẻ hôm nay rồi sẽ trở nên cũ kỹ

như vệt bùn non ngày thơ ấu gặp lại trên vai áo hoàng hôn

người đàn ông của ta một sớm ra đi gương mặt búng sữa

                                                                     mãi chẳng thấy trở về

những cánh rừng con trai vẫn gìn giữ cho người muôn ngàn

                                                                            giấc mơ lành lặn

những giấc mơ không bị xé rách bởi bóng đêm ngun ngút đại ngàn

những giấc mơ nhẹ nhõm đi trên lộc non

những giấc mơ bay lượn trên chồng chất lá mục

những giấc mơ hồn nhiên không ngủ bao giờ

rồi bụi đỏ con đường giông bão

rồi sóng xô cát bỏng

những biến hoá tài tình

người đàn ông của ta điềm đạm trở về cầm dây cương

                                                                           cỗ xe định mệnh

người không khóc khi ta muốn khóc

người không mềm lòng khi ta nài xin

mắt người không chớp, đôi vai rắn đanh

ta níu người như cỏ người vẫn vươn lên như cổ thụ

một ngày, ta nhận ra

mùi khói súng đã sau lưng

những duyên nợ đã sau lưng

cái nhíu mày ngạc nhiên của người mỗi khi ta cam lòng bỏ cuộc

ta biết, ngày ta rũ mình như sóng bay lên như hải âu

mây vẫn trắng như thế, cỏ vẫn xanh như thế

mặt trời vẫn rực rỡ như thế

cỗ xe của người đã neo lại phía cánh rừng.