Phía sau lưng biển nhạt thế còn gì?

Phía sau lưng biển nhạt thế còn gì?
Vẫy vào núi hoa rụng hồng ngọn thác Vẫy vào biển thơm cả rặng San Hô Thương mến ạ gọi thật sâu vào biển Cát sau lưng bỗng hát mơ hồ Đêm như rượu nhung say rung bát biển

(Ảnh: Pixabay)


Phía sau lưng biển nhạt thế còn gì?

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Vẫy vào núi hoa rụng hồng ngọn thác

Vẫy vào biển thơm cả rặng San Hô

Thương mến ạ gọi thật sâu vào biển

Cát sau lưng bỗng hát mơ hồ

Đêm như rượu nhung say rung bát biển

Mặt trời hồng uống đẫm bình minh

Em như rượu mà không thể uống

Phía sau lưng mưa vỡ ngập ngừng

Không có cả một bàn tay vẫy

Chỉ đèn đường cố sáng lối ta đi

Biển vẫn thế! Cô đơn trong náo động

Những nỗi niềm như cát rát chân đi

Bao lần đến rồi đi rồi tạm biệt

Như lá trên cây vừa gọi vừa bay

Biển bỗng nhạt khi ta mang hết muối

Ướp mặn nhau dù biết sẽ hao gầy.