Phố núi

Phố núi
Phố nhỏ ngủ gối đầu lên ngực gió Nhà xiêu xiêu chực tuột về xuôi Cây đa già rợp che ký ức Quả lạnh lùng cùng tháng năm rơi. Lá tre chòng nhau cười khẽ


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)



PHỐ NÚI

(Tặng phố Đán yêu thương)

 

Phố nhỏ ngủ gối đầu lên ngực gió

Nhà xiêu xiêu chực tuột về xuôi

Cây đa già rợp che ký ức

Quả lạnh lùng cùng tháng năm rơi.

 

Lá tre chòng nhau cười khẽ

Bước trẻ học về vấp lụa hoàng hôn

Bã mía cháy ngọt nồng câu thơ cũ

Đã vùi sâu chợt ai đốt trong hồn!

 

Những cơn mưa tuổi thơ ngọt lịm

Ru hoa mua ngủ bên đường 

Thả cánh tím xuống dòng kênh biếc

Mơ ước chòng chành trôi vào mù sương.

 

Ta cùng tiếng đàn bầu qua phố vắng

Bò run run trên ẩm mốc mái nhà

Chợt tiếng đàn hẫng tay ngã xuống

Rủ lòng thòng hoá đám rễ đa.

 

Phố núi hoá hồn ta từ thuở ấy

Dù chân qua biết mấy nẻo đường 

Lưng đã còng như gốc đa cổ thụ

Mặt nhàu nát như con đường đá cũ

Hồn rậm cỏ rầu rầu

 thơ trong vắt như sương.

 

Tác giả: Nguyễn Đức Hạnh