Ra biển mùa đông

Ra biển mùa đông
Một mình ra biển mùa đông Chỉ toàn gặp bến không chồng… bơ vơ Thuyền say ngủ gục trên bờ Nhà cao xám mặt, hàng dừa so vai Đi tìm lại dấu chân ai Mười năm.. cong mảnh trai rơi… trong lòng




(Ảnh: Pixabay)

RA BIỂN MÙA ĐÔNG

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Một mình ra biển mùa đông

Chỉ toàn gặp bến không chồng… bơ vơ

Thuyền say ngủ gục trên bờ

Nhà cao xám mặt, hàng dừa so vai

Đi tìm lại dấu chân ai

Mười năm.. cong mảnh trai rơi… trong lòng

Cát thì trắng, biển thì trong

Dã Tràng lấp cả ước mong một đời

Tôi tìm em, tôi tìm tôi

Chỉ gặp vỏ ốc đựng lời vu vơ

Dấu chân xuống biển bao giờ

Để bao con sóng làm thơ thất tình

Mùa đông ra biển một mình

Tìm người xưa, gặp lòng mình hôm nay

Biển cười tóc trắng mây bay

Mà sao bổi hổi như ngày xanh xưa.

     *

*      *

Có người ra biển chiều mưa

Đốt kỷ niệm sưởi trên bờ nhớ quên!