Rót

Rót
Tôi ngồi rót nhớ vào đêm Rót thương vào gió, rót em vào lòng Cách xa vừa một dòng sông Bao nhiêu tiếng gọi vỡ trong sóng chiều Hàng cây khát uống trong veo


(Ảnh: Pexels)


 

RÓT
(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Tôi ngồi rót nhớ vào đêm

Rót thương vào gió, rót em vào lòng

Cách xa vừa một dòng sông

Bao nhiêu tiếng gọi vỡ trong sóng chiều

Hàng cây khát uống trong veo

Đá mồ côi đợi xanh rêu bên bờ

Có con chim sẻ sững sờ

Mặt trời đáy nước lại ngờ trái cây

Vục dăm hạt muối trên tay

Ngỡ là giọt lệ ngàn ngày của em

Tôi ngồi thổi bão vào đêm

Nhặt con đom đóm ném lên sao trời

Đàn mây theo sóng tập bơi

Chạm con thuyền nhớ, đắm lời tương tư

Em xa! Trời cũng dại khờ

Có dòng sông chết bây giờ chưa chôn!