Sáng nay

Sáng nay
Sáng nay trời sơ ý mất màu xanh Những giọt nắng trốn vùi sau trái đất. Gió lững thững như nàng du khách lạ. Lạc giữa đồng, lau lất phất ngu ngơ... Sáng nay trời lơ đãng để quên thơ



(Ảnh: Pixabay)






SÁNG NAY

(Nguyễn Phương Thủy)

 

Sáng nay trời sơ ý mất màu xanh

Những giọt nắng trốn vùi sau trái đất.

Gió lững thững như nàng du khách lạ.

Lạc giữa đồng, lau lất phất ngu ngơ...

 

Sáng nay trời lơ đãng để quên thơ

Mây lửng lơ không hài hồng, áo lụa

Núi sững sờ ném lặng thinh vào trắng

Những hòn đen nghiêng ngả cánh chim trời.

 

Sớm nay buồn Cuội bỏ gốc cây đa

Mang nỗi nhớ, một gói đầy trĩu nặng

Rắc xuống ngày ở phía đời chưa đến

Rắc vào đêm, nơi anh đã quên em.

 

Sáng nay trời sao nhãng xếp không gian

Bỏ sớm vào trưa, đem trưa vào tối.

Nụ hôn đầu thấm nhầm trang cuối sổ

Giấy còn vương mực ký hôm nào...

 

Sáng nay trời như một giấc chiêm bao

Những khoảnh khắc nép vào nhau, thật sát.

Em biến thành sương sà ôm mặt nước

Anh bỗng là sao trong suốt đáy hồ.

 

Sáng nay đời trộn hư với thực...

Phút nao lòng, vô cớ gọi tên nhau.

 

21.01.2026