Sóng của sông

Sóng của sông
Con sóng khóc mãi và khóc mãi Không ai dỗ nín nổi Biển còn xa. Hoàng hôn sắp tắt rồi Đành lau nước mắt giữa đất và trời Bằng chiếc khăn tay nắng!


(Ảnh: Tam Tran)


SÓNG CỦA SÔNG!

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Con sóng khóc mãi và khóc mãi

Không ai dỗ nín nổi

Biển còn xa. Hoàng hôn sắp tắt rồi

Đành lau nước mắt giữa đất và trời

Bằng chiếc khăn tay nắng!

Bên bờ này lở bao nhiêu ước mơ

Bên bờ kia bồi bấy nhiêu khát vọng

Sóng chồm lên cố níu mặt trời

Giọt lệ mấy vạn năm tuổi tác

Vẫn trong lành như thuở mới đôi mươi!

Biền còn xanh không? Biển còn mặn không?

Vừa khóc nấc lên

Sóng đã thiu thiu ngủ miết

Kéo tấm chăn khói sương che già cũ mặt mình

Rồi lại oà khóc cho biển xanh

Khóc cho những dòng sông tù hãm

Có con sóng suốt đời mơ biển...