Sự tích bão

Sự tích bão
Thuở gió chưa biết giận Và mây chưa biết buồn Cứ thấy đồng bào khát Là trời làm mưa luôn. Biển rộng nằm yên ả Như một chiếc gương xanh Và chân trời xa tít


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


SỰ TÍCH BÃO
(Tống Trung)

 

Thuở gió chưa biết giận

Và mây chưa biết buồn

Cứ thấy đồng bào khát

Là trời làm mưa luôn.

 

Biển rộng nằm yên ả

Như một chiếc gương xanh

Và chân trời xa tít

Mây trôi trôi yên lành.

 

Có một chàng tên Bão

Con của Biển của Trời

Trong mình hai dòng máu

Cao rộng và xanh tươi.

 

Mỗi khi mẹ Biển bệnh

Chàng chăm sóc thuốc thang

Mỗi lúc cha Trời gọi

- Dạ thưa! Con sẵn sàng.

 

Rồi chặt rừng, lấp suối

Rồi xẻ núi cuốc đồi

Đồng bào quên lời hẹn

Thân thiện với đất trời.

 

Trời nặng nề khói bụi

Biển sặc sụa rác rều

Vầng trăng đỏ quành quạch

Gió khật khừ liêu xiêu.

 

Mẹ Biển nằm và khóc

Cha Trời ngồi nghẹn ngào

Hai nỗi buồn ôm trọn

Thì chàng Bão thét gào.

 

Bão cuộn mây thành sấm

Bão rít gió thành roi

Bão trời rung đất chuyển

Bão đập phá tơi bời.

 

Bão sau cơn cuồng nộ

Mệt, tan vào hư không

Lạy cha Trời mẹ Biển

Con đi đừng ai mong.