Tạm biệt Phú Yên

Tạm biệt Phú Yên
Xanh đến thế nồng nàn đến thế Thành phố sau lưng hát khúc cao vời Em cùng biển hát trầm trong ngực trái Đứng một đời thơ sấp ngửa đầy vơi Đường đời như cao tốc nhiều đèn đỏ


(Ảnh: Kim Nga)


 

TẠM BIỆT PHÚ YÊN

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Xanh đến thế nồng nàn đến thế

Thành phố sau lưng hát khúc cao vời

Em cùng biển hát trầm trong ngực trái

Đứng một đời thơ sấp ngửa đầy vơi

Đường đời như cao tốc nhiều đèn đỏ

Bất an rình rập xe điên

Anh như xe cà tàng quên bảo dưỡng

Chạy đến Dốc em thì cháy cả đêm

Mây Phú Yên toàn mang hình thiếu nữ

Sóng biển xanh mặn đến kiệt cùng

Nhúng mình vào trong ướp mình vào mặn

Gọi tên em rừng biển hát ngập ngừng

Lời tạm biệt hoá thành đê biển

Ngăn làm sao vạn chiếc lưỡi thuỷ triều

Vắng một người Phú Yên buồn  thế

Cát gió chiều toàn cúi mặt đi xiêu .