Tấm lụa dệt bằng thơ

Tấm lụa dệt bằng thơ
Có nàng tiên dệt mưa trong truyện cổ Thành tấm lụa êm tặng gã trai nghèo Rồi dang cánh bay vào mây trắng Để lại nỗi buồn đẫm tấm lụa trong veo.

(Ảnh: Pixabay)



TẤM LỤA DỆT BẰNG MƯA

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Có nàng tiên dệt mưa trong truyện cổ

Thành tấm lụa êm tặng gã trai nghèo

Rồi dang cánh bay vào mây trắng

Để lại nỗi buồn đẫm tấm lụa trong veo.

 

Gã trai si tình thành hai lần khốn khổ

Cứ đêm đêm mỏi cổ nhìn trời

Hạnh phúc dệt bằng mưa thật đẹp

Áo mới may xong! Áo đã tan rồi!

 

Em cũng thế dệt lời yêu như lụa

Bằng những sợi mưa trong vắt trắng ngần

Tôi ném cả thời trai vào đó

Gói kỹ cùng hai mươi mấy mùa xuân.

 

Rồi chẳng khác gã trai kia ngốc nghếch

Cứ đêm đến lại mơ mình mọc cánh

Đeo tuổi xuân

Bay vượt đỉnh non Thần.