Tàn đông
- Thứ sáu - 06/02/2026 10:37
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

(Ảnh: Pixabay)
TÀN ĐÔNG...!
(Nguyễn Ngọc Thạch)
Những ngày này có phải đã tàn Đông...?
Mà bình minh rạng rỡ nhuộm sắc hồng.
Lời của gió chợt say lòng tất cả...
Hoa hé nụ, cây đâm chồi hối hả,
Sóng chập chờn trên biển cả mênh mông,
Nắng trải dài tha thiết suốt con sông,
Và mây trắng như bềnh bồng, hư ảo...
Có lẽ Xuân đã vội thay màu áo.
Trút bỏ lạnh lùng ngày cũ Đông xưa,
Trời đầy hương khung cảnh thật nên thơ,
Hoa chúm chím dáng đợi chờ ong bướm...
Góc trời kia én chao mình bay lượn,
Những lá vàng theo gió cuốn bay xa.. .!
Giữa mùa Đông chỉ còn lại riêng ta...
Đang lạc lối giữa nhạt nhoà giấc mộng!
Dẫu thời gian vẫn liên hồi biến động
Ta vẫn chờ trong ảo vọng xa xôi...
Khi hoa Xuân đã nở rợp khung trời,
Ta vẫn mãi nhớ về thời Đông cũ,
Chút hơi ấm mà ta hằng ấp ủ,
Tơi tả cuối mùa... héo rũ theo Đông...
Khi mùa Xuân đem ngày mới sang sông,
Cũng là phút ta thả lòng theo gió,
Người chờ Xuân, riêng ta rào kín ngõ...
Xuân quá vội vàng nên ta sợ... Tàn Đông...!
Ngày 17/01/2017