Tản mạn chiều

Tản mạn chiều
Con hay giọt nỗi buồn của mẹ Chất đầy vào đêm? Con hay giọt niềm vui của mẹ Hoá mặt trời lên? Chiếc nôi mang hình giọt lệ Mắc vào hai đầu thời gian


(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


TẢN MẠN CHIỀU

Kính tặng Mẹ!

 

Con hay giọt nỗi buồn của mẹ

Chất đầy vào đêm?

Con hay giọt niềm vui của mẹ

Hoá mặt trời lên?

Chiếc nôi mang hình giọt lệ

Mắc vào hai đầu thời gian

Quá khứ và hiện tại trĩu xuống

Đong đưa... đong đưa nỗi niềm

Giọt lệ chung chiêng buồn vui chóng mặt

Gió đưa nôi đời mẹ

Ru nỗi buồn! mẹ ơi …

Con đi một đời không ra khỏi vành nôi

Mẹ cắn niềm vui chia bảy chia ba

Nuốt nỗi buồn mình mẹ

Tiếng thạch sùng đêm, tuổi tác rơi lã chã

Dáng mẹ qua đồng hay làn khói lả

Con sợ những buổi chiều mang mẹ ra đi…

 

Hà Nội, 2003

Nguyễn Đức Hạnh