Tết đầu tiên con không còn mẹ

Tết đầu tiên con không còn mẹ
Thời gian là bình rượu cạn Giọt nồng đậm vô tâm mời thiên hạ Quên mẹ đợi con tóc bạc rụng nẫu thềm Giật mình cầm dăm giọt muộn màng chạy về tìm mẹ Mái nhà xưa nhang khói trắng ngang trời




Tết đầu tiên con không còn mẹ 

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Thời gian là bình rượu cạn

Giọt nồng đậm vô tâm mời thiên hạ 

Quên mẹ đợi con tóc bạc rụng nẫu thềm 

Giật mình cầm dăm giọt muộn màng chạy về tìm mẹ 

Mái nhà xưa nhang khói trắng ngang trời 

 

Trong di ảnh mắt mẹ yêu thương dõi theo thằng con ngu dại 

Không có bữa cơm nào miễn phí.Trừ cơm của mẹ thôi

Mẹ vẫn ngồi chải tóc trong sương khói 

Trăm sợi buồn cố mót một sợi vui 

 

Mẹ ơi.Làm sao cầm được khói nhang chấm khô mắt mẹ ?

Mẹ vẫn bao dung cho bao lầm lỗi 

Đứa con :- ăn hết cơm mới nhớ chưa phần cho mẹ.Nhảy múa vô tư cùng tứ xứ không biết mẹ khóc thầm…

 

Tết đầu tiên con không còn có mẹ 

Nhóm lửa rồi sưởi cho mênh mông 

Cắm nhang vào đâu cũng thấy buốt trong lòng