Tháng Ba đến muộn

Tháng Ba đến muộn
Anh đến sớm còn tháng Ba về muộn nghe mùa xuân thảng thốt nhịp thời gian. Con én bay lên ngàn hoa xoan rơi về đất con ve sầu lột xác bản vĩ cầm tiễn biệt tháng Ba


(Ảnh: Trần Bảo Toàn)



THÁNG BA ĐẾN MUỘN

        “Ta giận nhau tháng Ba thành có lỗi”

              (Thơ Nguyễn Thị Thu Huế)


Anh đến sớm còn tháng Ba về muộn

nghe mùa xuân thảng thốt nhịp thời gian.

Con én bay lên ngàn

hoa xoan rơi về đất

con ve sầu lột xác

bản vĩ cầm tiễn biệt tháng Ba


Em ngại gì mùa dông bão còn xa

đừng thắc mắc sao tháng Ba về muộn

hai chúng mình ở hai đầu ngóng đợi

tháng Ba chơi ú tim.


Anh kiếm tìm giai điệu của lặng im

tìm màu sắc cái vô hình lẩn khuất

giữa hai ta. Và những điều còn, mất

hoa gạo rơi - nỗi nhớ đỏ trời chiều.


Tháng Ba say mê

tháng Ba dại khờ

không dám tin vào những điều rất thật.

Bản sonata đầu tiên 

ngọt ngào thân thuộc

dẫu muộn màng, em đừng trách tháng Ba.

Tác giả: Nguyễn Quốc Huy