Thiên tài (I)

Thiên tài (I)
Như mặt trời giữa ngày chang chói nhất góc tối tăm nào tia nắng cũng bừng lên như sắc hoa chỉ riêng mình hương sắc nhưng lại thơm cho khắp nẻo cây vườn


(Ảnh: Trần Bảo Toàn)



THIÊN TÀI (I)

(Kim Chuông) 


Như mặt trời giữa ngày chang chói nhất

góc tối tăm nào tia nắng cũng bừng lên

như sắc hoa

chỉ riêng mình hương sắc

nhưng lại thơm cho khắp nẻo cây vườn 


một Thời ấy

và qua nhiều Đời ấy

Người vẫn còn khi Người đã khuất xa

ai đó bước đi lên và nhìn ngắm

đều gặp Người trong mỗi bóng hình qua.