Thơ kính tặng thầy

Thơ kính tặng thầy
Có hạt phấn vàng bay từ rặng Núi Thơm Có hạt cát trầm luân sông Ngàn Phố Một vũ trụ, sinh ra từ vũ trụ Ta là ai? Không nghe tiếng trả lời! Người ta lấy trăm năm để đo một đời người Nhưng lấy gì để đo một đời người khổ đau hay hạnh phúc?

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)




THƠ KÍNH TẶNG THẦY GIÁO LÊ THÁI PHONG 

(Nguyễn Sĩ Đại, 2022)

 

Có hạt phấn vàng bay từ rặng Núi Thơm

Có hạt cát trầm luân sông Ngàn Phố

Một vũ trụ, sinh ra từ vũ trụ

Ta là ai? Không nghe tiếng trả lời!

 

Người ta lấy trăm năm để đo một đời người

Nhưng lấy gì để đo một đời người khổ đau hay hạnh phúc?

Một bước xa quê thành giã biệt 

Mảnh vườn xưa dâng biển sóng quắt lòng

 

Chưa trăm năm chịu đứt ruột bao lần

Khi con trẻ lìa xanh, khi vợ hiền mất sớm 

Nỗi ngàn dặm cách trùng, nỗi bạc đầu bạo bệnh

Trời có xanh không trên tóc trắng thầy tôi?

 

Em lại nhớ mái tranh, liếp nứa Rú Cài

Bom Mỹ dội, giảng văn trong lòng đất

Trò khoai sắn, thầy sắn khoai, mì hạt

Đói tư mùa, trưa trật vẫn bình thơ...

 

Nặng ơn quê, thầy chọn trở về quê

Dẫu nghèo khó, dẫu địa đầu tuyến lửa

Chữ và máu, đất và người Xứ Nghệ

Chảy qua thầy, chảy đến những mùa sau!

 

Đời trăm năm mà thoáng một bóng câu

Của cải mà chi, chức tước mà chi, đồ phù thế trả về cho phù thế

Trước dòng chảy nhân gian, Tử Ngang từng tuôn lệ

Giọt nước mắt nào trên má của thầy tôi?

 

Sống để chết mà thôi. Quy luật ấy muôn đời

Nhưng vẫn có những con người bất tử  

Như thầy tôi, người đã viết những dòng bất hủ

Mỗi học trò lấp lánh một câu thơ...

 

Em tin đời vang mãi những bài ca

Là tiếng mẹ ru con, tiếng  say đắm tình yêu, tiếng ân cần phấn trắng

Kìa thầy ơi, bao ánh nhìn tỏa sáng

Đang ngước nhìn thầy bằng mắt những người con!

 

Nắng vẫn long lanh, cả khi nắng không còn!