Thực: Thời đại chúng ta

Thực: Thời đại chúng ta
hơi nước ngạo nghễ vỡ tiếng thời đại chúng ta thời đại chúng ta bắt đầu bằng buổi sớm với cái ngáp thượt làm xám xịt chân mây nóng lạnh trong huyết quản không còn đo đếm được nỗi buồn hắt ra từ óc như hạt lựu trái mùa


(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


THỰC: THỜI ĐẠI CHÚNG TA


hơi nước ngạo nghễ vỡ tiếng 

thời đại chúng ta 


thời đại chúng ta bắt đầu bằng buổi sớm với cái ngáp thượt làm xám xịt chân mây

nóng lạnh trong huyết quản không còn đo đếm được

nỗi buồn hắt ra từ óc như hạt lựu trái mùa

mà niềm vui tất thảy được đóng hộp bày chào trong siêu thị

hạnh phúc đến giữa đường xách làn ra chợ nhận được thư mail vẽ vời hoa lá nhì nhằng


sắt vụn gạ Ép-phen

thế giới chúng ta 


người tự khóa tay mình thành lũ lưu đày tình nguyện

đất thánh thần khô máu dưới vỉ đầu ruồi

cá mập đen đổ bóng xuống những dòng sông ối đỏ hoang liêu

lặng lẽ bỏ làng người quê biến lên sao hỏa

kẻ chợ thầm thì giết con như giết sâu

và thắt cổ tập thể trong/với những chiếc xe benz


thời đại chúng ta đang sống là thời đại nào

thế giới chúng ta đang sống là thế giới nào

nhành xuân liệu còn nở trên đất thánh thần 

mặt trời lên không sau những giấc ngủ dài miên man không muốn dậy trong bụng biển đã sặc uế dầu 


ta đang sống thời đại của mỗi chính ta 

tận hưởng kiệt cùng thế giới của mỗi chính ta


đâu phải từ dạ biển đã chết sặc dầu

đâu phải từ lưng núi đã khánh tận mọi nguồn trữ vật

từ chính mỗi ta, thế giới bước ra

mặt trời thường lên, từ chính mỗi ta

mỗi ta là mỗi thánh thần


thay tạo hóa, tạo chính ta 

thế-giới-chúng-ta tự hủy 

bởi 

quá nhiều thế-giới-chính-ta không thể dung nhau

mỗi chính ta đang là nô lệ cho thế-giới-chính-ta


thế-giới-chính-ta tự ăn vẹt trái-tim-chúng-ta

mặc

nỗi buồn của mỗi chính ta

chỉ còn hắt ra từ óc 

long lanh

rã rượi

như những hạt lựu trái mùa 


Đông Nhật Bản, 9/2006

Vân Quốc