Tiếng xuân

Tiếng xuân
Sao lại là không, sông đã đầy Hai bờ thăm thẳm, gió nồng say Hồn cây đang biếc trên từng lá Tay cầm làm ấm cả heo may... Em đến từ đâu, giữa bốn trời

(Ảnh: Pixabay)


Tiếng xuân

(Nguyễn Sĩ Đại)

 

Sao lại là không, sông đã đầy

Hai bờ thăm thẳm, gió nồng say

Hồn cây đang biếc trên từng lá

Tay cầm làm ấm cả heo may...

Em đến từ đâu, giữa bốn trời

Long lanh hồn ngọc, sáng tinh khôi

Duyên sau, nghiệp trước, chưa hay biết

Bước trần, bước mộng, cũng là đôi!

Sao lại là không, giống mọi người

Mùa xuân líu ríu vạn nhành tươi

Đừng lo hoa héo mà không nở

Một đóa tình yêu giữa cuộc đời!