Tôi là vô tận

Tôi là vô tận
Tím hồng lam Hoàng hôn nở rộ Tiếng người xôn xao Vòng ôm thắm thiết Tôi ngồi bên cỏ Sách mở trên tay Vẽ, viết, cảm nhận sự dễ chịu yên bình khi nghĩ đến ngày mai.

(Ảnh: Pixabay)


TÔI LÀ VÔ TẬN

(Nguyễn Phương Thủy)

 

Tím hồng lam 

Hoàng hôn nở rộ

Tiếng người xôn xao

Vòng ôm thắm thiết

Tôi ngồi bên cỏ

Sách mở trên tay

Vẽ, viết, cảm nhận

sự dễ chịu yên bình

khi nghĩ đến ngày mai.

 

Tím vàng xanh

Thời gian trôi chậm rãi

Ẩm ướt làn hơi

Như nụ hôn mẹ thiên nhiên gửi tới

Trước mắt tôi

Một phần ba mặt nước

Lấp lánh ánh sáng

Hai phần ba lộng lẫy vòm trời

vô tận.

Nếu hai phần ba là vô tận

thì một phần ba cũng là như thế

và tôi – một phần nhỏ trong thế giới ấy – cũng thành vô tận.*

Tôi là vô tận

Tâm hồn tôi,

Sức tưởng tượng của tôi,

Những suy nghĩ của tôi 

về quá khứ, tương lai và hiện tại

X chiều không giới hạn

Tình yêu của tôi lan tỏa

dành cho người biết nhận

hiến cho người biết trao

Tôi là vô tận.

Ánh mắt tôi vuốt ngàn tia sáng

phóng xa

Da tôi thấm triệu hương thơm mà mẹ thiên nhiên phả ra

Tóc tôi bay, bát ngát tầng mây

Hơi thở tôi chạm đáy vực sâu, 

vươn đỉnh núi cao,

xoáy đại dương, gợi rong rêu

đỏ tím hường,

rễ vịn sâu bám biển.

Tôi dang rộng cánh tay

thả tiếng thét 

rền vang lồng ngực,

trượt trôi

vào không khí vô hình

mà luôn hiện diện

Vô cùng... Vô tận!

Tôi nghe hồi âm

từ vô số vì sao dội lại

Tôi – một phần nhỏ của thế giới ấy

Tôi – một con người với cuốn sổ và cây bút trong tay,

ngồi vô ưu bên bờ nước chảy

tangent** vào vô biên.

Tâm hồn tôi chắp cánh 

Tâm trí tôi không cùng.

 

29.08.2025

*trong toán học một phần của vô cực là vô cực

**tangent là vi tiếp tuyến, một điểm chạm duy nhất