Trên đỉnh Phù Vân

Trên đỉnh Phù Vân
Cổ thụ dang tay chới với Trên đỉnh Phù Vân … mây mờ Tiếng chuông Trúc lâm Thiền tự Ngân suốt ngàn năm bơ vơ. Đường lên bao nhiêu bậc đá Bao tháng năm rêu phủ đầy Chân run qua từng thế kỷ

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)



TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN

(Nguyễn Đức Hạnh)

 

Cổ thụ dang tay chới với

Trên đỉnh Phù Vân … mây mờ

Tiếng chuông Trúc lâm Thiền tự

Ngân suốt ngàn năm bơ vơ.

 

Đường lên bao nhiêu bậc đá

Bao tháng năm rêu phủ đầy

Chân run qua từng thế kỷ

Vấp vui buồn lẫn trong mây.

 

Gươm báu treo vào ký ức

Xếp binh thư đọc kinh thư

Tấm hoàng bào theo chiều gió

Thành ráng chiều xa bây giờ.

 

Dòng sông Phế hưng đã chảy

“Lục dục” như chiếc lá đa

Ngọn lửa biến thiên đã cháy

Ngài vàng một chút tàn tro.

 

Chỉ còn câu thơ thủa ấy 

Hoá thành mây trắng lửng lơ

Bãi biển nương dâu thế đấy

Ngẩng đầu, gặp lòng người xưa.

 

Nắng hồng bậc đá thế kỷ

Huyền thoại như sương tan dần

Rì rầm rừng thông cổ tích

Khẽ khàng rụng quả nghĩa nhân.

 

Thái Nguyên, 1999