Triết lý

Triết lý
Có đôi khi muốn là dòng sông nhỏ Đem nước về tưới mát cánh đồng xa Có đôi khi ta muốn là chiếc lá Theo gió về tới tận chốn quê xa Cũng đôi khi muốn làm tia nắng lạ

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


TRIẾT LÝ

(Lương Duyên Thắng)

 

Có đôi khi muốn là dòng sông nhỏ

Đem nước về tưới mát cánh đồng xa

Có đôi khi ta muốn là chiếc lá

Theo gió về tới tận chốn quê xa

Cũng đôi khi muốn làm tia nắng lạ

Sưởi ấm vùng vời vợi núi xa  xôi

Lại đôi lúc thấy cuộc đời như rất vội

Chưa làm được gì đã thấy già thôi

Để đến một ngày tôi về lại chính tôi

Chảng còn phiêu du, lang thang cùng nắng hạ

Để đem nắng về nơi đầu non, đất lạ

Đem mưa trở về tưới mát chốn cao nguyên

Cả một cuộc đời xin đừng cứ ngủ quên

Hãy  biết tự hào vì những điều mình sống

Để giữa đám đông không thấy mình lạc lõng

Đã sống hết mình cho mơ ước tuổi thần tiên

Rồi đến một ngày trái tim mãi  ngủ yên

Ta chẳng còn lại gì trong đêm dài tĩnh mịch

Nhưng ta sẽ tự hào vì ta tới đích

Trong ký ức mọi người thương nhớ mãi không thôi