Trở về chốn cũ

Trở về chốn cũ
Ba mươi năm rồi, ta trở về chốn cũ Nơi ta sinh ra, tấm áo cũ rách sờn Còn đâu nữa, cây cầu ao giữa xóm Hàng phi lao vi vu hát đêm hè Một con đường uốn khúc, những rặng tre Xanh xanh ngắt, dọc theo dòng sông nhỏ

(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)




TRỞ VỀ CHỐN CŨ

(Lương Duyên Thắng)

 

Ba mươi năm rồi, ta trở về chốn cũ

Nơi ta sinh ra, tấm áo cũ rách sờn

Còn đâu nữa, cây cầu ao giữa xóm

Hàng phi lao vi vu hát đêm hè

Một con đường uốn khúc, những rặng tre

Xanh xanh ngắt, dọc theo dòng sông nhỏ

Ba mươi năm, cha thành người thiên cổ

Tóc mẹ ngày nào, nay bạc trắng màu mây

Ba mươi năm ta đếm lại hàng cây

Cả lớp ta trồng, nay đã thành cổ thụ

Nhưng mảnh sân trường tưởng như đã cũ

Vẫn nguyên màu, hương sắc của ngày xưa