Trường xưa

Trường xưa
Sau bao năm, ta trở về chốn cũ Mái trường xưa lặng lẽ giữa hàng cây Tiếng ve gọi vọng về từ ký ức Như chưa từng xa cách tháng năm dài Bạn cũ đó, tóc pha màu mây trắng Nụ cười quen vẫn vẹn nghĩa thầy-trò



(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


TRƯỜNG XƯA 

(Thương tặng bạn bè tôi) 


Sau bao năm, ta trở về chốn cũ

Mái trường xưa lặng lẽ giữa hàng cây

Tiếng ve gọi vọng về từ ký ức

Như chưa từng xa cách tháng năm dài


Bạn cũ đó, tóc pha màu mây trắng

Nụ cười quen vẫn vẹn nghĩa thầy-trò

Có ánh mắt nghẹn ngào không nói được

Chỉ lặng nhìn, mà lệ đã chực rơi


Bảng đen cũ, sân trường xưa bỗng lạ

Bóng dáng ai còn in giữa chiều tà

Cánh phượng đỏ ép vào trang lưu bút

Lật lại tìm, tim cứ mãi bâng khuâng


Thầy cô đó, bao mùa thu đã vắng

Lòng chợt đau khi điểm lại từng tên

Có người bạn đã không về tụ hội

Một khoảng trời chợt lặng đến chênh vênh


Ghế đá cũ rêu phong màu kỷ niệm

Con đường xưa lặng lẽ bước chân qua

Chỉ còn có nghĩa tình nguyên vẹn đó

Đủ ấm lòng giữa tháng, giữa năm xa


KN 35 năm ngày ra trường - Thái Bình hè  2025
Nguyễn Diệu Liên