Tự họa

Tự họa
nhiều khi tôi thấy mình đã ra khỏi gian phòng bé nhỏ chật chội với bốn bức tường, một cửa chính và một cửa sổ bộn bề sách vở trên bàn làm việc góc bàn phấn chẳng hề ngăn nắp tủ áo đầy ắp ưu tư chẳng ít lần


(Ảnh: Nhà thơ Trần Kim Hoa)


TỰ HOẠ

(Trần Kim Hoa)

 

nhiều khi

tôi thấy mình đã ra khỏi gian phòng bé nhỏ chật chội với bốn bức tường, một cửa chính và một cửa sổ

bộn bề sách vở trên bàn làm việc

góc bàn phấn chẳng hề ngăn nắp

tủ áo đầy ắp ưu tư

chẳng ít lần

tôi như ngọn khói bứt khỏi căn bếp

mơ mòng trời xanh

phân thân trước gió

vô tích sự biết mấy trước những bận rộn, lớn lao

trên trang giấy không chỉ một ngày

một dấu chấm vô hình là tôi

một dấu hỏi uể oải là tôi

một dấu than ngơ ngác là tôi

một dấu huyền nông nổi là tôi

những ngả đường đời rộng dài, đông đúc

muôn vàn những ham muốn, những sống còn

những mênh mông nhàm chán

khuôn mặt tôi bắt nắng

cuộc đời tôi rám nắng

đây đó những đua chen, những rắp ranh bỏ cuộc

những mũi khâu bình yên trốn trong vạt áo

những chớp mắt tình yêu nương náu

tôi như chiếc lược cũ kỹ chải mãi mái tóc ngày hôm qua

búi mãi lên số phận mình lẻ một niềm yêu dấu…

 

18.4.2023