Tuổi mười tám

Tuổi mười tám
Gió muốn lồng lên. Con ngựa bất kham đến giọt sương cũng hoá thành đại dương vỗ nát đôi bờ ngực như có bão trong tim. Như núi lửa mịt mù nham thạch


(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)

TUỔI MƯỜI TÁM 

(Kim Chuông)


Gió muốn lồng lên. Con ngựa bất kham

đến giọt sương cũng hoá thành đại dương

vỗ nát đôi bờ ngực

như có bão trong tim. Như núi lửa mịt

mù nham thạch

em chết mất thôi, tuổi mười tám đến rồi 


Này, trời cũng bé. Trái đất là con tép

ai bảo , em không dám bỏ nhà vượt sông

Hoàng Hà ra đi không cần đến

mảnh đò vớ vẩn

tuổi đang yêu hồn có cánh bay mà 


Chả chắc những gì ngoài em lại đem về

những gì như em tưởng

lâu đài tự  em dựng lên

từ khát khao, mong chờ và mộng ước 


Mặc. Nỗi buồn đau hơn,

sâu hơn

dễ làm ta lớn hơn.

em biết

bi kịch đẹp ngược chiều cái chết 


Lời mong manh chợt thầm thì. Thế thôi.

trăm cánh buồm em

đi

làm bão tố

mê tơi.